UDANA 3 - KINH PHẬT TỰ THUYẾT PHẨM 3 Jan 14, 2026 Ud 3:10 – Kinh Phật Tự Thuyết 3:10 - Quan Sát Thế Giới (Kinh Loka) Tôi nghe như vầy, có một lần, Đức Phật ở tại Uruvelā bên bờ sông Nerañjarā dưới gốc cây Bồ đề, cây giác ngộ, Ngài vừa mới giác ngộ. Vào dịp đó, Ngài ngồi dưới gốc cây Bồ đề suốt bảy ngày liền, cảm nhận niềm hạnh phúc an lạc của giải thoát. Rồi sau bảy ngày, khi ra khỏi trạng thái thiền định đó, Ngài quan sát thế giới bằng con mắt của một bậc Giác Ngộ. Ngài thấy chúng sinh đang bốc cháy với muôn vàn sự nóng nảy và muôn vàn ngọn lửa sinh ra từ tham ái, sân hận và si mê. Rồi Ngài thốt lên: Thế giới này đang bốc cháy. Bị khổ sở bởi sự tiếp xúc, họ gọi căn bệnh này là ‘bản ngã.’ Dù là dùng bất cứ phương tiện nào để tiếp xúc và cảm nhận thì họ vẫn không thấy được như thật.(1) Không thấy được bản chất thật của sự tái sinh, thế giới bị ràng buộc vào sự tái sinh, bị đau khổ bởi sự tái sinh mà vẫn vui thích trong chính sự tái sinh đó. Nơi nào có niềm vui, nơi đó có nỗ...
Posts
- Get link
- X
- Other Apps
UDANA 2 Kinh Phật Tự Thuyết Phẩm 2 Ud 2:10 - Kinh Phật Tự Thuyết 2:10 Kinh Kāḷigodha Một vị vua trước đây, nay là một vị sư, thốt lên về niềm hạnh phúc của sự cô độc tĩnh lặng. Tôi nghe như vầy, có một lần Đức Phật ở gần Anupiyā trong Vườn Xoài. Vào dịp đó, Tôn giả Bhaddiya, con trai của Kāḷigodhā, khi đi vào nơi hoang vắng, đến gốc cây, hoặc đến một ngôi nhà vắng đều liên tục thốt lên: “Thật hạnh phúc! Thật hạnh phúc!” Rất nhiều vị sư đã nghe Tôn giả Bhaddiya khi đi vào nơi hoang vắng, đến gốc cây, hoặc đến một ngôi nhà vắng đều liên tục thốt lên: “Thật hạnh phúc! Thật hạnh phúc!” Nghe vậy, họ chợt nghĩ: “Không còn nghi ngờ gì nữa, Tôn giả Bhaddiya, con trai của Kāḷigodhā, không thích sống đời sống thánh thiện, bởi vì khi còn là cư sĩ, thầy ấy đã biết được niềm hạnh phúc của vương quyền, nên giờ đây khi nhớ lại điều đó, mỗi khi đi vào hoang mạc, đến gốc cây, hay đến một ngôi nhà vắng, thầy ấy đều thốt lên: ‘Thật hạnh phúc! Thật hạnh phúc!’” Vì vậy, họ đến gặp Đ...
- Get link
- X
- Other Apps
UDANA 1 …………………. Ud 1:10 Bāhiya (Kinh Bāhiya) Kinh Phật Tự Thuyết 1;10 Nhà tu khổ hạnh Bāhiya trở thành Arahant sau khi nghe được một bài giảng ngắn về việc không suy tưởng thêm khi giác quan bắt cảnh. Tôi nghe như vầy: có một lần Đức Phật ở gần Sāvatthī tại khu rừng Jeta, tu viện của ông Cấp Cô Độc Anāthapiṇḍika. Và vào dịp đó, nhà tu khổ hạnh mặc áo vỏ cây Bāhiya đang sống ở Suppāraka bên bờ biển. Ông được thờ phụng, tôn vinh, kính trọng, tôn thờ và được dâng lễ vật, được nhận y phục, thức ăn cúng dường, chỗ ở và thuốc men khi có bệnh. Rồi khi ông ở một mình trong nơi ẩn dật, dòng suy nghĩ này hiện lên trong tâm trí ông: “Bây giờ, trong số những người trên thế giới này là Arahant hoặc đã bước vào con đường Arahant, tôi có phải là một trong số họ không?” Một vị thiên, vốn là họ hàng ruột thịt của Bāhiya mặc áo vỏ cây, vì lòng từ bi, mong muốn mang lại lợi lạc cho ông, cô biết được dòng suy nghĩ đã nảy sinh trong tâm trí ông nên đến gặp. Khi đến nơi cô đã nói với...